“Cuộc sống không giống như cuộc đời”, đây có thể tạm hiểu là tâm trạng của những tín đồ cuống tín với giấc mơ “nước Mẽo vỹ đại”. Có thể nhận thấy một điều khá rõ rệt, đó là sau khi đám rận chủ quốc nội, số phản động được Mỹ bảo trợ xuất khẩu ra nước ngoài, sau màn diễn kịch rất hoành tráng, được tung hô, ca ngợi với sự đón tiếp xúc động cùng những lời trần tình vì “ước mơ” đã thành hiện thực thì đến nay dường như họ đang “lặn không sủi tăm”. Vậy những con người này đi đâu, hay được đưa vào ‘LÒ” đào tạo bí mật nào đó.

Ngoài một số kẻ có học thức như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Hải điếu cày, Cù Huy Hà Vũ, Huỳnh Thục Vy… được tạo điều kiện môi trường hoạt động chống phá bằng cách nhào nặn những thứ tởm lợm trong đầu để sản xuất những “tác phẩm” méo mó để tuyên truyền chống Nhà nước Việt Nam. Còn lại những kẻ võ mồm, chuyên dùng loa rách như Tạ Phong Tần, Bạch Hồng Quyền, Trần Thị Nga, Pall Nguyễn Sơn…, lại nhận một kết cục cay đắng, đi làm thuê kiếm mướn để sống cho “qua ngày đoạn tháng”. Cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra, số đối tượng này tích cực hoạt động trong nước, chấp nhận mang tiếng xấu, đi tù để gây sự chú ý của nước ngoài, đích mà họ hướng đến là được sự vuốt ve, che trở của mẫu quốc, được “rước” sang trời Âu với lý do “tỵ nạn chính trị”. Khi cán đích đó rồi thì họ cũng chẳng còn có động lực để hoạt động, nên sớm muộn bị hắt hủi đầu đường, xó chợ, lang thang cơ nhỡ, cơm không đủ ăn thì cũng chẳng có gì làm lạ.

Nếu như ngày đó đừng “NGU”

Nếu như ngày đó đừng “NGU”

Nếu như ngày đó đừng “NGU”

Nếu như ngày đó đừng “NGU”

Lời tâm sự đẫm nước mắt của những kẻ phản bội đất nước dứt áo ra đi

Nhìn tấm gương mờ như Bạch Hồng Quyền cũng đủ thấy cái kết cay đắng của những thân phận “trâu, ngựa” ở đất nước tự do. Lo cơm từng ngày, mà có phải chỉ mình y đâu, kéo theo bầy đàn thê tử chạy sang trời Âu tha hương cầu thực, đến giờ khổ cả vợ, cả con. Biết thế… ngày trước đừng “ngu” thì chẳng nên tội.

Còn nhớ, Lê Thu Hà một kẻ phản động thuộc “Hội anh em dân chủ” bị trục xuất sang Đức, nhưng ả cũng không thể sống ở một nơi mà thứ tiếng bẻ đôi cũng không biết. Sau năm tháng sống tại Đức, tháng 11/2018 Lê Thu Hà tìm cách trở về Việt Nam, khi áp lực tha phương cầu thực không thành.

Nhưng thật đáng tiếc cho Lê Thu Hà, kẻ phản bộ khi trở về đã bị cơ quan chức năng ngăn chặn, không cho nhập cảnh và đó là cái kết đắng nhất cho kẻ phản bội Tổ quốc, bởi vì Thu Hà đã bị tước Quốc tịch và trục xuất sang quốc gia khác.

Đặc biệt, trong những ngày qua, khi đại dịch Covid 19 đang hoành hành tại Mỹ và các quốc gia Châu Âu, chắc chắn nhiều nhà rận chủ đang sống trong lo sợ sẽ thèm khát được “TRỞ VỀ” quê cha, đất tổ. Nhưng đa xa chân mà không chịu hối cải thì “giấc mơ trở về” cũng chỉ là giấc mơ mà thôi. Ngay như một kẻ gan cường như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (bloger Mẹ Nâm) rồi cũng có lúc yếu đuối khi phải thốt lên trong bài viết “Nước Mỹ không vĩ đại như người ta tưởng” với hành động chê bai về nước Mỹ, nói lên sự thật về “giấc mơ Mỹ” của những kẻ phản động trước thời dịch COVID-19.

Nếu như ngày đó đừng “NGU”

Nếu như ngày đó đừng “NGU”

Hai năm trước, Quỳnh được chính phu nhân của Tổng thống Donald Trump đưa thẳng qua Mỹ. Với cô ta thì đó là sự “chiến thắng về quyền đấu tranh tự do dân chủ”. Khi Mẹ Nấm thực hiện hành động quay sang trời Tây để sinh sống, thì ngay sau đó những hành động họp báo, diễn thuyết, vì dân chủ, nhân quyền Việt Nam được kẻ phản động này thực hiện ở nhiều nơi trên nước Mỹ. Nhưng không ai ngờ rằng 2 năm sau nữa Mẹ Nấm từ kẻ vong ơn bội nghĩa với Việt Nam lại sớm trở mặt thành kẻ “ăn cháo đái bát” khi nói về nước Mỹ, khi chỉ rõ bản chất lừa dối của chính quyền Donald Trump.

Nếu như ngày đó đừng “NGU”

Màn kịch chào đón gia đình “mẹ nấm”

Chính phủ Mỹ có thể bảo vệ và mở đường cho Nguyễn Ngọc Quỳnh Như sang đó, nhưng sự thật thì khi rơi vào hoàn cảnh Mỹ trước nguy cơ cuộc khủng hoảng với COVID-19. Thì nước Mỹ trong con mắt của Mẹ Nấm này càng trở nên hoảng sợ về sức khoẻ bản thân và gia đình. Trong khi đó quốc gia nơi ả sinh ra là Việt Nam thì cuộc sống của người dân gần như đang được đảm bảo, an toàn tuyệt đối, chưa có một ca nhiễm COVID-19 nào tử vong.

Mỹ đúng là không phải thiên đường của Mẹ Nấm và cũng không hoàn toàn giống như những giấc mơ mà đám phản động được vẽ lên trước khi đến. Nước Mỹ vốn không phải là nơi an phận và khi tị nạn chính trị thì Việt Nam cũng không phải là nơi chúng có thể quay trở lại một lần nào. Bởi giấc mộng đó của chúng là đã đánh mất giá trị thiêng liêng của Tổ quốc, không ai chấp nhận kẻ bán nước sống tại quốc gia của họ. Đây là cái kết cần phải trả giá cho sự ảo tưởng và ngu ngốc cho những kẻ ôm mộng kiểu tự do nước Mỹ, kiểu tự do Phương Tây.

Nguồn: Bản tin Dân chủ

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây