Vào tháng 2 vừa rồi, thế giới phải đối diện với một đại dịch bệnh vô cùng tồi tệ và đừng quên rằng, đến nay, dịch bệnh vẫn ám ảnh thế giới bên ngoài. Thời điểm đó, ở phương Tây, số lượng người nhiễm và thiệt mạng liên tục tăng cao, tình hình lây nhiễm dịch bệnh tồi tệ. Lúc ấy, Việt Nam phải đối diện với hai câu hỏi hóc búa: Một là, tạm ngừng nhập cảnh với toàn bộ các chuyến bay vào Việt Nam. Hai là, kiểm soát luồng người nhập cảnh dựa trên sự khai báo thành khẩn về lịch trình di chuyển của họ tại các vùng có dịch.

Bệnh nhân 17: Đỉnh cao của sự ăn cháo đá bát
Hình ảnh ăn chơi của hai chị em bệnh nhân số 17.

Tuy nhiên, có một người, hay nói thẳng ra bệnh nhân số 17, bất chấp quy định phòng dịch được đưa ra, khai báo không trung thực, che giấu lịch trình di chuyển, không đến cơ quan chức năng để kiểm tra y tế… Chính vì việc vô trách nhiệm với bản thân và xã hội, bệnh nhân số 17 này đã lây bệnh cho nhiều người khác, trong đó có người thân của bệnh nhân số 17 rơi vào cảnh “thập tử nhất sinh”, khiến hàng chục triệu người Việt lo lắng, mất ăn mất ngủ.

Câu chuyện đáng nhẽ đã dừng lại từ lâu, nhưng mới đây, tờ The New Yorker – một tạp chí chuyên bình luận chính trị, xã hội, phê phán hiện thực khá nổi tiếng tại Mỹ, đã lấy trường hợp của bệnh nhân số 17 để bàn về sự lên án trên không gian mạng.

Điều bất hợp lý đầu tiên mà tờ này phản ánh đó việc “tẩy trắng” trường hợp bệnh nhân 17 (BN17) từ một người thiếu trung thực trong việc khai báo lịch trình di chuyển, cung cấp thông tin gian lận thành một “nạn nhân vô tình” mắc bệnh. Tờ này đưa ra thông tin về việc người bạn đi cùng BN17 cũng mắc bệnh trước đó, nhưng tờ này cho rằng những thông tin này không cần thiết phải đưa ra với cơ quan chức năng tại Việt Nam. The New Yorker cho rằng tại phương Tây, các thông tin này được bảo mật và “không ai ngoài gia đình và bạn bè của họ được phép biết rằng họ bị bệnh”. The New Yorker cần phải biết rằng, Việt Nam có luật pháp của Việt Nam, phương Tây có luật pháp của phương Tây, không thể áp dụng những quy định của phương Tây vào Việt Nam. Với lại, mỗi ngày có cả vài ngàn người nhiễm nCoV ở phương Tây, nếu đưa ra hết lịch trình của từng người thì độ dài bài báo phải dài tương đương một tập sách Harry Potter. Vậy thì đưa ra làm gì nữa? Thời điểm “vàng” khống chế dịch bệnh đã qua rồi.

Bệnh nhân 17: Đỉnh cao của sự ăn cháo đá bát
Bệnh nhân số 17 đã từng được y bác sỹ Việt Nam cứu chữa cật lực.

Ngoài ra, tại sao BN17 và tờ này không đặt ra giả thuyết rằng, nếu BN17 khai báo thông tin trung thực, báo cáo đúng lịch trình di chuyển, chấp nhận cách ly ngay từ đầu thì liệu có ai lên án hay không? Có ai đào bới thông tin cá nhân hay không? Hãy chú ý rằng, với các trường hợp mắc bệnh từ nước ngoài về, cơ quan chức năng Việt Nam sẽ chỉ công khai một số thông tin cơ bản như từ quốc gia nào về, chuyến bay số hiệu bao nhiêu, quê quán, độ tuổi và kèm theo đó là dòng chữ “đã cách ly sau khi nhập cảnh”.

Ngoài ra, trong hơn 1000 trường hợp nhiễm bệnh đã được ghi nhận đến nay, có bao nhiêu bệnh nhân bị lên án? Có thể kể thêm trường hợp BN178, nhưng cũng như BN17, người này bị lên án do khai báo không trung thực, gian dối, gây khó dễ cho việc phòng chống dịch bệnh.

Tiếp theo nữa, tờ The New Yorker này tiếp tục vu cáo rằng chính quyền Việt Nam trút giận lên BN17 vì bệnh nhân này phá hỏng kế hoạch “tuyên bố hết dịch”. Tờ này còn thông tin thêm rằng, chính quyền Việt Nam đã lan truyền những thông tin gây sợ hãi đến người dân, bắt những người dân Hà Nội nói chung và khu phố mà BN17 sống nói riêng, thực hiện giãn cách xã hội, cấm không được đi ra khỏi nhà. Đến cuộc họp khẩn cấp giữa đêm nhằm mục đích truyền tải thông tin đến người dân, bàn các biện pháp chống dịch ứng phó của cơ quan chức năng cũng bị tờ này “bôi đen” thành một buổi họp tấn công BN17.

Và tờ này, cùng với Daily Mail, sử dụng cụm từ “như nhà tù” để nói về một bệnh viện phục vụ người nước ngoài cách ly tại Việt Nam. Điều đáng khinh nhất trong bài viết của The New Yorker là việc chị gái của BN17 cho rằng những người chỉ trích em gái cô ta là những người nghèo, ở giai cấp thấp vì những người chỉ trích không có nhiều đặc quyền, không được đi du lịch nước ngoài như chị em cô.

Vậy, xin liên hệ đến trường hợp của bệnh nhân 32 (BN32), vốn là con gái của chủ tịch tập đoàn đa quốc gia nổi tiếng ở Việt Nam, có ai chỉ trích BN32 hay không? Không hề. Thậm chí, BN32 còn được gửi những lời nhắn, lời chúc mong sớm khỏi bệnh. Vì sao? Vì BN32 di chuyển về Việt Nam chữa bệnh bằng máy bay riêng, tuân thủ triệt để các quy định phòng chống dịch bệnh của Việt Nam. Sau khi khỏi bệnh, bệnh nhân này còn gửi lời cám ơn đến y bác sĩ Việt Nam kèm theo những món quà từ thiện góp sức vào công cuộc chống dịch. Cũng là những người giàu có, nhưng cách hành xử khác nhau, trách nhiệm với xã hội cũng khác, chứ đừng nghĩ rằng cầm hộ chiếu Anh rồi thì có thể vứt bỏ nguồn gốc Việt Nam, khinh bỉ đồng bào trong nước.

Bệnh nhân 17: Đỉnh cao của sự ăn cháo đá bát
Bệnh nhận 32 từng lên mạng xã hội cảm ơn sự tận tình cứu chữa của các y bác sỹ và thông báo tình hình sức khỏe đã ổn định của mình.

Hay như trường hợp bệnh nhân phi công người Anh – người mà tưởng như sẽ bị tử thần kéo đi, nhưng vẫn được các bác sĩ Việt Nam cứu sống. Có ai kêu ca rằng chữa trị cho bệnh nhân phi công tốn kém không? Có ai phê phán việc “chày cối” cứu chữa người này không? Thực ra là có, nhưng vô cùng ít, chỉ có lũ tự nhục mới làm vậy, còn những người Việt Nam chân chính khác thì không.

Cần phải nhớ rằng, chính Việt Nam chứ không phải là Anh, mới là nơi đùm bọc, che chở và cứu giúp. Hãy nhìn cách mà phương Tây cứu chữa người chị của BN17, nói đâu xa, ngay trong The New Yorker đã đề cập, đó là nhập viện trong một tuần, sau đó trở về nhà, khỏi bệnh tại nhà. Còn tại Việt Nam, BN17 được ở trong viện gần 3 tuần cho đến khi xác nhận âm tính 3 lần. Vậy mà khi nói về y tế phương Tây, người chị nói rằng: “rất biết ơn”, còn nói về Việt Nam, thì lại toàn là những lời trách móc.

Sau tất cả, những gì mà chúng nhận được là gì? Những lời đồn đoán thất thiệt từ chính người mà chúng ta đã cứu chữa, người này còn bỏ qua tất cả những cáo buộc vô căn cứ của các tờ báo nước ngoài nhắm vào Việt Nam. Thậm chí hùa theo những điều đó, đóng vai người bị hại, tự cho rằng bản thân “thượng đẳng” hơn và rồi chỉ trích ngược lại đồng bào trong nước. Rồi những người nước ngoài đọc được bài báo, họ sẽ nghĩ gì về Việt Nam?

Có thể dùng tiền để mua truyền thông phương Tây, nhưng không thể mua được dư luận trong nước, đừng tưởng có tiền thì mua cái gì cũng được, đặc biệt là bôi đen Tổ Quốc.

Tifosi 

* Bài viết mang quan điểm và văn phong riêng của tác giả 


Nguồn: Cánh cò

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây