Biển Xanh

Cũng theo chân của giới dân chủ anh chị, Lê Mỹ Hạnh sau một hồi xoay sở vật lộn đấu tranh “chống cộng” tại xứ nhà, giờ
đã chạy sang Thái Lan xin tị nạn. Thành tích của chị tại xứ nhà so với các liền anh
liền chị trong giới dân chủ kể ra chẳng đáng bao nhiêu, chẳng qua vài lần tham
gia biểu tình, là một trong 4 người sáng lập và vận hành “nhóm yêu biển” ăn
theo các hoạt động phản đối Fomosa và thường xuyên mượn các tin tức thời sự để
“oẳng” lên chửi chính quyền. Thành tích vậy chưa đủ để đến thẳng trời Tây nên
đành chấp nhận chọn con đường tị nạn sang Thái Lan chờ cơ hội xét duyệt.

BẮT CHƯỚC ĐI TỊ NẠN - LÊ MỸ HẠNH MƠ VỀ XỨ TỰ DO

Ở xứ người, chị Hạnh năng nổ chửi Đảng, chính quyền, Nhà nước Việt Nam
mạnh mẽ hơn. Vì đây được cho là xứ tự do dân chủ, và phải chửi mạnh vậy chị mới
có cơ hội tăng tý bề dày thành tích cá nhân, song những lời chửi của chị thốt ra tuy khẩu khí mạnh mẽ ghê gớm, xong không còn gây
được sự chú ý như ngày còn trong nước, giống như một tiếng rên vô vọng nơi xứ
người.

Chị bắt đầu thấm dần cái “kiếp tị
nạn”. Cũng giống bao nhiêu nhà dân chủ khác được xuất ngoại đến xứ tự do, cuộc
sống của chị Hạnh cũng không sung sướng gì, sống “vất vưởng” “lang thang” “trốn
chui, trốn lủi” vì phải “trốn” cảnh sát Thái. Nơi sứ người bơ vơ không ai nương
tự, những người cùng “trí nhớn chống Cộng” với nhau cũng chà đạp lên nhau để
sống, kiếm ăn, chuyện tố cáo, cắn xé dựng chuyện lẫn nhau diễn ra như cơm bữa,
chị ta lúc ấy mới thèm nhớ quê hương với tình cảm gia đình, nhớ cha mẹ và con
cái.

Nhìn trên facebook, thấy cuộc
sống của Hạnh tại Thái Lan buông thả hơn Việt Nam nhiều, ngoài đăng  các bài viết có nội dung chửi bới, nói xấu
Đảng, chính quyền thì hầu hết là các hình ảnh có tính chất khêu gợi với những
comment tục tĩu đầy tính gợi sex, người không ra người ngợm không ra ngợm. Cảm giác về
cuộc sống chốn tự do của chị Hạnh không khác gì địa ngục. Ấy vậy mà chị ta cứ
nhắm mắt cố sống cố chết về tiếp tục con đường đó.

Không phải Lê Mỹ Hạnh không biết về các trường hợp nhà dân chủ tìm mọi cách sang xứ tự do rồi không
chịu được, phải quay về trong sự ngỡ
ngàng của đồng bọn, cũng không phải Hạnh chưa được
trải nghiệm thực tế cuộc sống tị nạn chui lủi tới mức nào, nhưng Hạnh đã chót
dấn thân theo con đường này và vẫn chưa được đến trời Tây nên tiếp tục áo tưởng
về con đường trải hoa đến xứ thiên đường tự do. Một ngày không xa, chắc chắn Lê
Mỹ Hạnh sẽ phải hối hận về sự lựa chọn và dấn thân sai đường của mình, chỉ là
không biết Hạnh có kiên cường đợi được sang trời Tây để rồi hối hận triệt để,
không còn tơ tưởng gì nữa không mà thôi!

         

Nguồn: Loa phường

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây